Hiển thị các bài đăng có nhãn cuoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014
10 điều khủng khiếp nhất của đàn ông Việt
“Bình đẳng giới” luôn là một phạm
trù lớn tồn tại ở mọi nơi trên thế giới. Càng về sau này thì ý nghĩa của cụm từ
này càng được tiến hành xác thực hơn kể cả ở những nước tiên tiến nhất đến những
quốc gia kém phát triển. Tuy vậy, đây dường như là một khái niệm thiên về lý tưởng
hơn là thực tế bởi vì trong sự trần trụi của cuộc sống con người mới nghiệm hết
được nghĩa của ba từ “bình đẳng giới”.
Lối nghĩ “nam quyền” đã ăn sâu
vào trong tiềm thức của người đàn ông Việt nên việc bình đẳng giới đối với họ
là điều quá viễn vông. Đây có thể coi là một chủ ý cá nhân nhưng trên dòng phát
triển chung của xã hội tôi lại cảm thấy những người đàn ông Việt đang tự “bào
mòn phẩm giá” của mình bằng những suy nghĩ và hành động điên rồ.
Tô không có định kiến rằng tất cả
những người đàn ông Việt đều “không xứng mặt đàn ông”. Ở ngoài kia, ngay dưới lề
đường tôi có thể bắt gặp một quý ông lịch sự, ở đâu đó mà tôi đi ngang qua vẫn
còn thấy những ông chồng thể hiện tình yêu lớn lao với vợ con bằng những điều
nhỏ nhặt hay đơn giản chỉ là sự ân cần nhã nhặn của người đàn ông làm tiếp viên
trên xe bus. Vâng vẫn còn, nhiều là đằng khác nhưng vẫn không đủ để khỏa lấp,
che đậy đi những điều khủng khiếp nhất mà tôi thấy được ở những người đàn ông
Việt.
1. Mặc định đàn bà là ngu dốt
Chẳng một chức quan nào, chẳng một
địa vị xã hội nào mà đàn bà không thể làm được, nhưng phụ nữ lại luôn coi gia
đình là sự nghiệp lớn nhất của họ chứ họ chẳng hề thua kém gì đàn ông. Cả ngày
quấn lấy con cái, bận rộn với việc nhà cùng ti tỉ việc vặt khác đã chiếm hết quỹ
thời gian của một người đàn bà. Vậy thử hỏi, họ lấy đâu ra thời gian để “nâng
cao dân trí” như các ông. Chồng, con, nhà cửa, bếp núc đã vắt kiệt sức rồi thì
họ làm gì để biết được nước kia đang thử hạt nhân, nước nọ chiến tranh lạnh. Rồi
tới khi về nhà, các ông như “người trên”, lại chê phụ nữ họ ngu dốt chẳng biết
gì.
Đúng là họ không biết gì ngoài việc
miếng ăn của chồng, giấc ngủ của con để rồi đổi lấy sự coi thường từ ánh mắt, lời
nói của các ông. Các ông đều mặc định trong đầu rằng phụ nữ chẳng biết gì, ngu
dốt không đục thủng. Cơ hội để những người đàn bà có gia đình “khai trí” đã bị
các ông triệt tiêu từ trong trứng nước thì các ông làm sao biết được sự ngu dốt
của chúng phụ nữ đều sinh ra từ lối suy nghĩ tật nguyền của các ông.
2. Coi vợ như “osin cao cấp”
Đàn ông Việt luôn cho rằng mình
đã tốn một khoản tiền để “tậu” mới được một cái máy osin cao cấp. Và mặc nhiên
tất cả chuyện gia đình, nội trợ đều có “osin cao cấp” lo. Nhưng hỡi ôi, các ông
tự cho mình cái quyền ra ngoài làm việc lớn rồi thì việc bé để ai kia. Ấy thế
mà không phải bé đâu ạ. Vợ các ông, những người mà sức vóc không bằng các ông,
làm ở công sở cũng 8 tiếng, về nhà lại một núi việc nhà, đêm thì không ngon giấc
vì trăm thứ đổ dồn.
Khi đến với nhau, các ông hứa sẽ
chăm sóc, chia sẻ khó khăn với vợ suốt cả cuộc đời thế mà lời nói lại gió bay bảo
sao phụ nữ lại hay càn nhằn rồi bực dọc. Tính vô tâm ích kỷ dường như đã trở
thành bệnh kinh niên không chữa được của đàn ông. Đây chính là con dao giết chết
sự mặn nồng của người phụ nữ, như vậy thì làm sao bảo phụ nữ lúc nào cũng yêu nồng
nàn cho được? Đa số đàn ông Việt vẫn nghĩ chỉ cần mỗi tháng đưa tiền lương thôi
là là điều kiện cần và đủ để duy trì cái gọi là “đời sống vợ chồng”? Tất cả những
thói quen đó đã đẩy dần người vợ ra xa cho tới khi họ không chịu đựng được nữa.
Chuyện gì đến ắt phải đến, và khi đó tấn bi kịch bắt đầu.
3. “Ngoại” là ngoài
Dường như điều này đã trở thành
tâm lý kinh niên của đàn ông Việt. Con dâu thì phải ngoan ngoãn nghe lời, cung
phụng bố mẹ chồng, nhất nhất tuân theo nhà chồng trong mọi việc. Vậy còn phận
con rể của đàn ông thì sao? Họ cũng là phận làm con sao mỗi lần về ngoại là cứ
như quan huyện về quê, ai tiếp đón không vừa lòng là có cớ lần sau không về nữa.
Công phụ mẫu sinh thành thì bố
anh mẹ tôi ở đâu chẳng giống nhau. Thế nhưng, chẳng mấy đàn ông hiểu được điều
đó. Họ luôn bắt người vợ phải coi bố mẹ chồng là trên hết, phụ nữ nào đâu dám
cãi lời. Nhưng điều làm họ ấm ức nhất đó chính là ông chồng mình luôn coi bên
ngoại như là mối quan hệ xã giao. Có cũng được, không có cũng chẳng sao? Vậy thử
hỏi, những người phụ nữ rớt từ trên trời xuống cho các ông rước về sao?
4. Chăm con là việc của đàn bà
Đành rằng chuyện sinh con đẻ cái
là cái nết của người phụ nữ. Nhưng một mình phụ nữ thì đâu có thể sinh được
con. Ấy thế mà nhiều người đàn ông cứ nghiễm nhiên cho rằng việc chăm con là việc
của đàn bà. Con cái đâu phải tài sản của riêng phụ nữ mà bắt họ giấu trong bọc
mà nâng niu. Tất cả những gì người mẹ cần phải làm, những người phụ nữ đã làm
mà chẳng một lời kêu than. Nhưng việc chăm con đâu chỉ là miếng ăn giấc ngủ
thôi, mà ngay cả chuyện đưa con đi chơi, dạy dỗ con học, đưa đón con đến trường,
đều cần một bàn tay lo liệu. Nhưng hỡi ôi, đàn bà dễ có mấy tay? Các ông chồng
“khoán trắng” việc nhà cho vợ rồi thì chớ, đằng này cả việc nuôi dạy con cái
cũng chả cần đoái hoài. Vậy thử hỏi bình đẳng giới ở đâu, bình đẳng vợ chồng ở
đâu. Có nhiều người đàn ông cho rằng họ đi kiếm tiền về là đủ trách nhiệm với
gia đình và những việc còn lại là của phụ nữ. Thế nhưng, nên tảng của gia đình
đâu chỉ có xây bằng tiền bạc.
5. Ghen tị với vợ
Có một nghịch lý mà các ông chồng
Việt luôn coi là chân giá trị đó là việc phụ nữ phải luôn thấp kém hơn đàn ông.
Họ không thể chịu đựng được việc vợ kiếm được tiền nhiều hơn, công việc tốt
hơn, chức vụ cao hơn. Điều đó dường như là một đả kích rất lớn đến vấn đề thể
diện của người đàn ông. Và một khi họ đã bị tổn thương về mặt thể diện thì họ sẽ
để cho vợ mình yên sao? Xin thưa là không! Họ chẳng những ghen tức mà còn tìm
cách dìm vợ xuống trước mặt người khác. Như vậy thử hỏi gia đình làm sao êm ấm.
6. Giải trí bằng cách ngoại tình
Thử hỏi có bao nhiêu người đàn
ông Việt có lịch sử tình dục trong sạch. Chẳng kiếm đâu ra được của hiếm đó
đâu. Họ luôn có ít nhất một lần trong đời “vượt lên chính mình” để tìm thứ mà
người vợ “chưa kịp” đáp ứng. Nhưng lạ lùng thay, họ lại chẳng lấy đó làm ăn
năn, chẳng lấy đó làm xấu hổ. Họ tự đưa ra một hình thái mới cho việc ngoại
tình đó là việc bóc bánh trả tiền rồi chùi sạch mép thì không liệt vào danh
sách ngoại tình.Thế thì có khi nào các
ông chịu để yên cho người phụ nữ của mình thực hiện chính sách “đổi gió” mới
này không?
7. Nói chuyện bằng chân tay
Cái miệng là để nói, cái tai là để
nghe vậy thì hà cớ gì các ông lại xem vợ như bao cát tập. Có lý sao khi một kẻ
sức dài vai rộng lại nói chuyện bằng bạo lực với người phụ nữ yếu ớt hơn mình?
Cuộc sống có những lúc này lúc kia ta không thể lường trước được.
Thế nhưng đàn
ông tự cho mình cái quyền được dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Vậy thử hỏi,
hôn nhân là cuộc sống gắn bó lâu dài giữa hai người chứ đâu phải cái sàn tập
boxing cho đàn ông mỗi khi các ông muốn xả stress.
8. Bợm nhậu
Lúc nào chẳng là một câu nói “anh
em chí cốt thâm tình”. Những lúc kiếm được bạn “tửu giao” thì bản chất bợm nhậu
lại trỗi dậy. Phụ nữ chỉ cần túm tụm ở quán cà phê nói chuyện phiếm với nhau là
y như rằng các ông đã phê phán, chê bai và coi đây là bản tính xấu xa của phụ nữ.
Vậy những cuộc “dư trà, tửu hậu” “thâu đêm suốt sáng” của đàn ông thì gọi là
gì? Và rồi hậu quả của những cuộc vui chè chén như say xỉn, gây chuyện, tà la từa
lưa đủ thứ ấy thì ai hưởng, còn ai để vào thay cho những bà vợ khốn khổ nữa
sao?
9. Cộc cằn, khô khan
Phụ nữ Việt luôn bị đốn gục bởi
những chiêu tán tỉnh siêu lãng mạn của người đàn ông. Nhưng điều đó chỉ là quá
khứ huy hoàng của một thời vàng son mà thôi. Bây giờ mà tìm ra được một người
đàn ông hàng chục năm sau khi kết hôn vẫn còn duy trì thói quen tặng hoa thì
khó như tìm hàng độc - lạ - hiếm. Đàn
ông họ luôn cho rằng khi đã trở thành vợ chồng rồi thì chẳng cần làm những điều
ngớ ngẩn mà bà vợ họ lại cho là lãng mạn đó nữa. Đây có được coi là một điều bất
công với các bà vợ không?
10. Nói dối
Các ông chồng khó chịu vì suốt
ngày cứ bị bà vợ cằn nhằn và thích kiểm soát. Nhưng các ông có hiểu nguyên có
là vì sao không? Vì chỉ bởi một lần nói dối bị phát hiện thì sau đó lòng tin của
người vợ sẽ tỉ lệ nghịch với tần xuất nói dối của các ông. Điều này thì dường
như đàn ông Việt không thua kém bất cứ người đàn ông nào trên thế giới, có khi
lại còn vượt trội hơn hẳn. Đừng làm không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề vì
các thói xấu nhỏ nhặt của các ông.
Trên đây được xem là mười điều tồi
tệ nhất mà đàn ông Việt cần sửa theo quan điểm cá nhân. Nhưng suy cho cùng thì
tất cả những thói hư tật xấu của người đàn ông đều xuất phát từ những suy nghĩ
sai lệch, từ đó dẫn đến những hành động sai trái. Vậy nên, để duy trì cuộc sống
hôn nhân gia đình hạnh phúc thì các ông chồng cần phải nhận thức rõ được vai
trò, vị trí của người vợ trong gia đình. Đừng vội quy gán trách nhiệm về phần
ai mà hãy nghĩ tới nền tảng của đời sống gia đình đó chính là sự tin tưởng, yêu
thương và tôn trọng lẫn nhau giữa hai vợ chồng.
Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014
Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014
Đến nhà hàng và xem họ ăn buffet kìa
Không ít người có thói xấu là bất
chấp cái bụng của mình ăn được bao nhiêu, cái gì cũng gắp cho đầy đĩa, ăn không
hết thì bỏ lại.
Một người nói với mấy anh bạn
thân:
- Nhân dịp mình vừa mua được chiếc
xe hơi mới, cuối chiều nay mình mời các ông đến một nhà hàng tự chọn ăn buffet
nhé, ai thích ăn gì thì cứ thoải mái, xả láng nhé!
Mấy người bạn tỏ ra hoan hỷ,
nhưng một anh lắc đầu:
- Thôi, ông cứ cho chúng tôi đến
nhà hàng nào cũng được, đặt sẵn trước hoặc cứ ngồi mà gọi họ mang đồ ăn đến là
hay nhất, chứ mình không thích vào nhà hàng ăn buffet đâu!
- Sao vậy? Ăn kiểu này hiên nay
đang là trào lưu nhiều người thích mà, vừa sang trọng vừa thời thượng và lại rất
“Tây”!
- Mình đã nhiều lần đi nhà hàng tự
chọn và lần nào cũng có người ghé tai mình nói: “Nhìn họ ăn buffet kìa!”. Thực
ra họ không nói mình cũng thấy và tất nhiên nhiều người thấy. Thấy gì? Thấy họ
ăn… buffet! Ăn buffet là ăn các món ăn tự
chọn, nhà hàng bày thành dãy rất nhiều món ăn, ai thích ăn gì thì tự lấy. Giá cả
tính theo định suất thống nhất, không phân biệt ăn nhiều hay ăn ít (có khi được
ăn miễn phí tại khách sạn, hội nghị…). Thông thường mỗi món ăn, người ta gắp vài
ba miếng và ăn hết, nếu thích thì lại gắp tiếp, vừa ăn vừa thưởng thức nhất là
những món lạ. Nhưng có không ít người đã thành một thói xấu gần như khó sửa ở
các bữa ăn tự chọn- buffet là họ bất chấp cái bụng của mình có thể ăn được bao
nhiêu, cái gì họ cũng gắp cho đầy đĩa, ăn không hết thì bỏ lại… Có thể nói họ
ăn bằng “mắt”, lấy cho sướng tay, đầy ụ các đĩa thức ăn, kể cả các món lạ,
không hợp khẩu vị và để trước mặt ngồi ngắm nghía như một “thành tích” rồi bỏ
đi, trong ánh mắt vừa khó chịu, vừa kinh ngạc của những người xung quanh.
- Mình cũng từng chứng kiến những
hành động như vậy! Đối với những món ngon, đặc sản thì bị một số người “trấn giữ”
luôn, họ đứng lù lù trước mặt, khó ai chen vào được. Người nào mà ngại, rụt rè
đành phải tìm những món “thông thoáng” hơn, thậm chí ai bị chậm chân thì chẳng
có gì để lấy hoặc chỉ kịp lấy mấy thứ tráng miệng! Có lần tại một nhà hàng
buffet đông khách, ai ai cũng xếp hàng đợi đến lượt mình lấy đồ ăn. Bỗng có một
cặp đôi (tất nhiên là không phải hoàn hảo) ùa tới chen ngang, những người bên cạnh
chỉ biết lắc đầu. Họ đứng hóng lấy tận bốn, năm con hàu, trong khi người phục vụ
đang đang tách từng con hàu một cho khách! Khi ra, căp đôi này còn hoan hỉ nói
với nhau: “Ăn món hàu này là bổ lắm đấy!”.
Một người khác lên tiếng:
- Trong những lần đi một số nước
Đông Nam Á, tôi thấy có nhà hàng do người Việt làm chủ đã trương biển bằng tiếng
Việt : “Xin quý khách lưu ý: Quý khách ăn bao nhiêu chúng tôi cũng rất vui
lòng. Trường hợp quý khách lấy đồ ăn không hết, buộc chúng tôi phải tính thêm gấp
5 lần/01 xuất ăn. Chúc quý khách ngon miệng. Xin trân trọng cảm ơn!”. Hoặc chỉ
đơn giản một câu: “Lấy vừa đủ ăn”!
- Thật đáng xấu hổ! Thế mà ông
còn định mời bọn mình đến nhà hàng ăn buffet!
- Đến chứ! Sao lại không? Ta đến
để “nhìn họ ăn buffet kìa”! Đến đó có khi chúng mình còn chứng kiến có người đến
từ khi nhà hàng vừa mở cửa và ăn đến khi… người ta đóng cửa luôn!
Câu chuyện tình của nàng Tôm Tít
Nếu như “chuyện tình nàng trinh nữ tên Thi” là bài hát sâu lắng,
“chuyện tình nàng tiên cá” là bộ phim lãng mạn... thì chuyện tình nàng Tôm Tít
lại là câu chuyện rất ồn ào, đủ để anh em Thông Tấn Thôn khai tác tin tức... tẹt
ga!!!
Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa, ở dưới thủy cung...
Tôm Tít, hay còn gọi là Tôm tích, là loại tôm rất ngon, ai
cũng thích. Xã hội càng phát triển thì số người có điều kiện hưởng thụ càng nhiều,
vì thế mà Tôm Tít ngày càng có giá. Vì được
nhiều người săn đón nên nàng sớm được đẩy lên hàng “sao” trong giới...
“hải sản”.
Như một quy luật tất yếu, phàm đã là sao thì bạn tình cũng
phải thuộc hàng sao. Tôm Tít cũng không ngoại lệ. Nàng đã yêu Bào ngư, một anh
chàng vừa đẹp mã, vừa dòng giống nhà có điều kiện, nói chung là cũng thuộc
hàng... đặc sản.
Cặp đôi Tôm Tít - Bào Ngư một thời được giới hải sản phong
là cặp đôi hoàn hảo, trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa... khiến nhiều kẻ xấu bụng
tị nạnh ra mặt. Mối tình lãng mạn ấy cứ kéo dài cho đến một ngày thủy cung dậy
sóng, muôn loài cùng té ngửa khi biết họ đã tan vỡ theo một kiểu tan vỡ đậm chất
ngôi sao.
Đầu tiên là anh chàng Bào Ngư ngoi lên mặt nước (hay còn gọi
là phây- face) tố cáo bạn tình Tôm Tít tham vật chất và xúc phạm dòng giống nhà
mình. Bào ngư than vãn rằng chỉ trong mấy “tuần chay” cưa cẩm mà tốn những 200
vỏ sò (đơn vị ngân lượng khủng dưới thủy cung thời bấy giờ). Anh chàng kết luận
rằng yêu Tôm Tít là một sai lầm nghiêm
trọng (tuyên bố này khiến không ít kẻ nóng mắt, vì họ đang thèm còn chưa được).
Câu chuyện của Bào ngư đã khuấy động mặt nước, khiến thủy
cung dậy sóng và giới hải sản chao đảo. Kẻ thì bất ngờ đến té ghế vì xưa nay Tôm Tít trong mắt họ là một hình ảnh hiền
lành trong trẻo đến thánh thiện. Bên cạnh đó lại có không ít đứa muốn sặc nước,
nghi ngờ Bào ngư, rằng việc nộp “tình phí” là do chàng tự nguyện, có ai đòi hỏi
đâu? Số ngân lượng này là chàng thích chơi trội, thiết đãi cả đám ăn chơi chứ
có cho Tôm Tít đâu? Báo cáo chi tiết như thế chả khác nào “không yêu đòi quà”
vision 2.0.
Như để làm tăng tính thuyết phục, họ hàng nhà Bào ngư lại
lên mặt nước kể lể thêm về việc Tôm Tít ghê gớm, thô lỗ, ghen tuông lung
tung... Trước những chứng cứ có vẻ thuyết phục, thiên hạ bắt đầu thấy ngán ngẩm
cho nàng Tôm nhỏ nhắn xinh xắn dễ thương ấy mà cũng... bật tanh tách như mấy bà
hàng tôm hàng cá.
Nàng Tôm Tít vẫn im lặng mặc dù sóng gió cứ cuộn lên từng đợt.
Như cảm thương trước sự yếu đuối, nhẫn nhục của nàng, bạn bè nàng không thể ngồi
yên nhìn nàng bị bắt nạt. Những nàng cua, nàng ghẹ bắt đầu lên tiếng bênh vực bạn
bằng cách tô cáo ngược lại Bào ngư. Trong những lời lẽ tố cáo ấy thì Bào ngư hiện
nguyên hình là anh chàng trăng hoa, hành xử thô lỗ và ăn nói tục tĩu với bạn
tình Tôm Tít.
Chưa ai kiểm chứng được những lời tố cáo thật giả đến đâu,
chỉ biết rằng họ đã chính thức tan vỡ theo cách rất đáng quên. Dư luận sau một
hồi sóng gió thì lại thêm một nỗi ngán ngẩm cho chuyện “mèo mả gà đồng” trong
giới “hải sản”.
Còn về phía Tôm Tít. Nàng vốn được “người săn kẻ đón”, là niềm
khao khát của muôn loài, ấy vậy mà cuối cùng bị chính bạn tình phụ bạc. Có ý kiến
cho rằng, nếu nàng tỉnh táo, biết lựa chọn thì cuộc đời nàng đã sướng. Có ý kiến
khác lại cho rằng, chính vì nàng có khiếm khuyết về tâm hồn nên mới gánh chịu hậu
quả. “Nếu” cũng chỉ là “nếu”, thực tế thì nàng Tôm Tít đã chịu tủi nhục trong
tình yêu. Nghe đâu, vì quá đau buồn, nàng đã chết đi và hóa thành một Hót-gơ.
Từ đó, câu chuyện tình nàng Tôm Tít được lưu truyền trong
dân gian như một sự tiếc nuối về một cái đẹp chưa hoàn thiện. Đồng thời, sau
này người đời cũng rút ra bài học cho những hót-gơ, hót-boi rằng yêu đương là
chuyện riêng cá nhân, đừng mang lên phây mà kể lể với xã hội, kẻo không “chết”
vì tình thì cũng “chết” vì bị... ném đá.
Nguồn gốc chữ 'Hot girl'
Một cô gái không khiến cánh đàn
ông rạo rực đến nóng cả người dứt khoát không thể xếp vào hàng Hot girl.
Kể từ khi mạng xã hội phát triển
thì từ ngoại lai Hot girl được sử dụng rất phổ biến, và danh hiệu Hot girl cũng
được hào phóng phong tặng cho rất nhiều cô gái ở xứ Việt ta. Thế nhưng Hot girl
là gì? Và như thế nào được gọi là Hot girl? Vẫn là những câu hỏi mà không phải
ai cũng biết câu trả lời, dù ai cũng biết Hot girl khác... Hot dog.
Trong tiếng Việt trước kia có từ
“gái đẹp” để chỉ những cô gái có hình thức bắt mắt, khiến người khác nhìn vào
thấy đẹp, thấy thích… Nhưng khi từ Hot girl du nhập thì không ai dám dịch ra tiếng
Việt, vì cho rằng nghĩa của từ Hot girl rộng hơn từ “gái đẹp”, hay nói cách
khác, “đẹp” chỉ là một phần của Hot girl. Bởi thế mà người Việt chúng ta cứ vô
tư xài nguyên từ tiếng Anh, vừa thể hiện trình độ (ngoại ngữ), vừa khỏi lo bị hỏng
nếu cố dịch.
Nếu dịch sát nghĩa theo kiểu “từ
cạnh từ” thì Hot girl có nghĩa là “gái nóng”- một từ không có nghĩa trong tiếng
Việt, nói chính xác phải là chưa được “nghĩa hóa” (chưa được khai nghĩa). Nếu
thêm tí “gia vị” cho văn vẻ sẽ là “cô gái nóng bỏng”, thì cũng manh nha hiểu được
phần nào.
Thực ra thì tiếng Việt hơi cầu
toàn nên có vẻ ngại dùng từ mới, sợ bị chê là không chuẩn. Người Anh thoáng
hơn, họ dễ dàng cho ra đời từ Hot girl mà chắc hẳn là họ không hề vô tình khi
dùng từ “hot” trong đó. Nếu xét nghĩa gốc của từ, cộng với phân tích kỹ lưỡng đối
tượng danh xưng, thì mới thấy rõ ràng Thế giới hiểu Hot girl chỉ đơn giản là cô
gái nóng, và “nóng” đúng theo nghĩa hẹp mà thôi.
Thật vậy, tiêu chuẩn đầu tiên của
một hot girl là khi nhìn vào phải thấy… nóng. Nóng ở đây không phải là nóng đầu,
mà là nóng trong người. Một cô gái không có khả năng khiến cánh đàn ông rạo rực
đến nóng cả người thì dứt khoát không thể xếp vào hàng Hot girl.
Để có thể làm nóng xung quanh thì
bản thân các Hot girl đó cũng phải… nóng. Vì nóng nên các cô gái ấy luôn mặc quần
áo ngắn cũn cỡn để hở da hở thịt cho mát, đôi khi còn cởi bỏ luôn cả quần áo
cho... lạnh hẳn. Tất nhiên, cũng có một số trường hợp chả nóng bức gì nhưng vẫn
cứ ăn mặc “cởi mở”. Để cho đơn giản, người Tây quy nạp lại, cứ thấy ai ăn mặc
mát mẻ là xếp chung vào nhóm người bị nóng.
Tiêu chuẩn cần thiết nữa của một
Hot girl là có khả năng làm nóng dư luận. Khả năng ấy có thể là trong học tập,
trong nghệ thuật trình diễn và cũng có khi là trong nghệ thuật… gây sốc. Chúng
ta dễ dàng nhận thấy báo chí gần đây liên tục nóng ran với những tin bài liên
quan đến Hot girl. Khi thì chân phương ca ngợi Hot girl học giỏi, hát hay múa đẹp;
khi thì đắng lòng với Hot girl bị bạn trai hotboy đánh đập giữa phố; khi thì lại
rùm beng với Hot girl bị người yêu tố ham tiền và ăn nói thô lỗ…
Thế đấy, xoay quanh Hot girl chỉ
là nóng và nóng mà thôi. Có lẽ người Việt ta quá cầu kỳ, và cũng hơi bị thần tượng
hóa, để rồi chả cắt nghĩa được thế nào là hot girl. Có người còn mơ hồ đến mức
cho rằng khái niệm hot girl cũng phức tạp, cũng khó định nghĩa y chang khái niệm
“gái đẹp” (nhìn vào là biết ngay đẹp hay xấu, nhưng lại rất khó định nghĩa ra bằng
lời như thế nào là đẹp?)
Vậy nên, hãy cứ đơn giản như tiếng
Anh cho dễ hiểu. Hot girl là “gái nóng”. Muốn biết cô nào là Hot girl thì hãy
xem cô ta có đủ sức nóng hay không?
Công thức đơn giản: Cô ấy cảm thấy nóng (nên thích cởi đồ cho mát) + đàn
ông nhìn vào thấy nóng người (nếu không nóng người thì sẽ… nóng mắt) + Khả năng
làm nóng dư luận (bằng tài năng hoặc bằng chiêu trò…)!
Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 7)
Tả con voi với cái mồm như cái máy tính laptop, con gà trống sau một thời gian đẻ ra năm chú gà con... là những bài văn miêu tả "sinh động" của lứa tuổi học trò.
Đề: Tả con lợn.
Nhà em có nuôi một con heo có bộ lông vàng óng, hai tai to như hai lá mít, hai mắt to như hai hạt điều, cái đầu to bằng trái dừa khô, và cái bụng to bằng chiếc thùng gánh nước...
Đề: Tả về người bạn thân của em.
Em có một người bạn rất thân tên là Trung Hiếu. Mắt bạn đen như hai hột na. Da bạn trắng như tuyết. Tóc bạn đen như gỗ mun. Môi bạn đỏ như son. Hàng ngày, em với bạn thường rủ nhau đi học.
Đề: Em hãy phân tích câu tục ngữ "Uống nước nhớ nguồn"
Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn cho ta thấy nước ta có nguồn nước rất dồi dào. Nước rất quan trọng trong đời sống chúng ta: cây cối cũng cần nước, ví dụ: đậu bắp, động vật cũng cần nước, ví dụ: trâu, bò, gà, vịt... Không có nước thì con người sẽ chết. Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn làm em liên tưởng đến câu tục ngữ "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" nghĩa là ăn quả rồi phải nhớ giữ lại hạt để trồng cây mới.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có nuôi một con gà rất to và đẹp, nó nặng chừng 10 kg, bụng to như cái chậu, mỏ nó như hai hạt trấu chắp lại....
Đề: Tả con voi.
Chủ nhật tuần vừa rồi em được mẹ em cho đi chơi công viên, ở đó có rất nhiều con vật nhưng em thích nhất là con voi. Con voi có cái tai như cái chổi, cái mồm như cái máy tính laptop của mẹ em.
Đề: Tả con gà trống.
Mẹ đi chợ mua cho em một con gà trống con. Em rất thích. Sau mấy tháng chăm nom chú gà, bây giờ nhà em có thêm được 5 chú gà con.
Đề: Hãy đặt câu có từ "đỡ đần".
Vì em chăm học nên em đỡ đần.
Đề: Tả cô giáo em.
Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin.
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 6)
Tả con gà cúng cụ, buồng chuối dài 3 cm chia cho hàng xóm ăn không hết... là những bài khó quên của những học sinh mới tập làm văn do độc giả gửi cho chuyên mục Vui Cười.
Đề: Tả về con vật mà em yêu thích.
Nhà em nuôi một con mèo. Thân hình của nó to bằng cái chậu tắm còn đôi tai nó lại chỉ nhỏ bằng cái móng tay của em.
Đề: Tả về gia đình em.
Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì làm ruộng, còn bố em làm bộ đội ngoài đảo xa và bán điện thoại di động.
Đề: Tả con gà trống (của một học sinh thành phố).
Nhà em có một con gà trống. Trông nó rất đẹp. Toàn thân nó phủ một màu vàng. Nó chẳng biết gáy cũng chẳng biết làm gì. Miệng nó thường ngậm một bông hoa hồng. Mẹ em thường đặt nó trên bàn thờ để thắp hương cúng cụ.
Đề: Đặt câu có từ Hán Việt.
Cái thủ của bạn Hương rất to.
Đề: Hãy tả về một người bạn thân của em.
Em có cô bạn tên là Hương. Bạn có mái tóc đen nhánh. Đôi mắt to, cái bụng của bạn trắng hếu.
Đề: Hãy tả một loại cây mà nhà em trồng?
Nhà em có trồng một cây chuối. Đến mùa chuối ra quả. Cả buồng chuối dài 3 cm. Lúc quả chín mẹ em chia cho hàng xóm, ăn mấy ngày không hết.
Đề: Tả về vật nuôi trong nhà em.
Nhà em có một con mèo tam thể rất đẹp. Nó tên là Miu Miu. Lông nó óng mượt. Đôi mắt nó tròn to như 2 hòn bi. Mấy cái râu vểnh lên vểnh xuống. Từ ngày có Miu Miu, chuột chạy hết sang nhà hàng xóm. Em rất quý con mèo nhà em.
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 5)
Việc sử dụng nguyên bài mẫu tả con vật, người... cộng với mô tả chân thực khiến cho các "tác phẩm" của học trò trở nên hài hước.
Đề: Em hãy tả về bà của mình.
Nhà em có nuôi một bà nội suốt ngày ngồi phẩy quạt nhưng ruồi không bay khỏi miệng, mồm luôn dạy cháu phải sạch nhưng bà lại lấy khăn lau bàn để lau ly uống nước.
Đề: Tả con trâu.
Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.
Đề: Tả con mèo.
Nhà em có nuôi một chú mèo. Lông chú trắng mượt rất xinh xắn. Đầu chú to đúng bằng quả bóng nhựa 1.500 đồng mà mẹ mới mua cho em.
Đề: Tả về anh chị em của em.
Ông anh trai nhà em rất con trai và thông minh nữa, hẳn là vì anh có cái đầu to như trái dừa khô và đôi mắt đen huyền óng ả.
Đề: Tả con gà.
Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái.
Đề: Tả buổi đi chơi mà em tham gia.
Chủ nhật vừa qua cả nhà em được tổ chức đi Vũng Tàu. Mọi người dậy từ rất sớm để tập hợp lên xe. Đi được một quãng đường mọi người trên xe đều ngủ chỉ trừ bác tài là còn thức vì bác đã uống thuốc chống ngủ.
Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 4)
Tả con lợn như con gà, con trâu được liên tưởng đến con chó hay nhớ về cô giáo những lúc cô thu tiền... đều là những "áng văn" khó quên được độc giả kenhgiaitri360ctp sưu tầm và chia sẻ.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả em bé.
Ở bên nhà em có một bé gái rất dễ thương, hai mắt em bé to tròn như hai hột lạc sống, cái mũi em to như cái trống.
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.
Đề: Tả một cái cây.
Cái cây rất cao và to, tán lá xum xuê, thân cây mười người ôm không xuể. Cái cây cao 15 cen ti mét.
Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.
Đề: Tả ông nội.
Ông nội em đẹp lão lắm, hai mắt ông tròn xoe như hai hòn bi ve, râu ông dài và mượt như chùm hoa bắp ngô, lúc nào đi ông cũng chống gậy giống như hề Sác-lô.
Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.
Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.
Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"
Đề: Tả em bé.
Ở bên nhà em có một bé gái rất dễ thương, hai mắt em bé to tròn như hai hột lạc sống, cái mũi em to như cái trống.
Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.
Đề: Tả một cái cây.
Cái cây rất cao và to, tán lá xum xuê, thân cây mười người ôm không xuể. Cái cây cao 15 cen ti mét.
Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em.
Đề: Tả ông nội.
Ông nội em đẹp lão lắm, hai mắt ông tròn xoe như hai hòn bi ve, râu ông dài và mượt như chùm hoa bắp ngô, lúc nào đi ông cũng chống gậy giống như hề Sác-lô.
Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 3)
Tả bông hoa như con chó con, cây
bàng biến thành cây đa hay chim chích bông biến thành con gà... là những bài
văn hài hước của học trò mà độc giả mục Vui Cười đã chia sẻ.
Đề: Tả cô giáo em.
Cô giáo em mặt đỏ như mặt trời,
chân đi xào xạc tựa mây bay.
Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy,
trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên
mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng
mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.
Đề: Tả cây hoa hồng.
Những bông hồng xinh xinh như những
con cún con đậu trên cành.
Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở
có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành
cây đa.
Đề: Em hãy tả một con vật mà em
yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích
bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi.
Em rất yêu con gà của ông em.
Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ
thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.
Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.
Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con
chim, bị vỡ tim.
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 2)
Nhiều độc giả đã chia sẻ với
chuyên mục Cười của kenhgiatri360ctp về những bài văn khó quên của học sinh.
Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất
đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát
15 phút.
Đề: Tả cái cặp đi học.
Bố em mua cho em cái cặp rất to
và đẹp, hàng ngày em đeo nó đến trường, cái cặp đựng được nhiều sách vở, nó to
như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy!
Đề: Tả về ông bà nội.
Khi em được sinh ra thì bố mẹ em
đã làm ma cho ông bà nội em rồi.
Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng
trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng
em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần
quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.
Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở,
thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô
cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến
khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.
Đề: Tả anh bộ đội.
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m,
súng AK dài 1m rưỡi.
Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 1)
Học trò luôn có lối lập luận dí dỏm,
tả thực đến bất ngờ.
Đề: Tả ông nội
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội
suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm
chín chưa bây?
Đề: Tả một dụng cụ lao động
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều
công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.
Đề: Miêu tả về bố
Bố em có một hàm răng vàng, hàm
răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội.
Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng
nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.
Đề: Tả cây chuối
Nhà em có cây chuối rất to, chiều
nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung
rinh.
Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014
Bồi thường khó đỡ
Người lái xe tải chạy ven đường một
làng nọ và tông chết một con gà trống.
Anh vội vàng dừng xe và chạy đi
tìm bà chủ con gà xin lỗi, muốn bồi thường. Bà chủ nói:
- Anh là một lái xe tốt hiếm thấy.
Con gà cũng chẳng đáng là bao, anh cứ đi đi không phải đền bù gì cả.
- Thưa bà, dù sao con gà ấy cũng
cần thiết cho bà, bà cứ để cháu đền thì cháu mới yên tâm và bà mới vui lòng.
- Chao ôi. Quý hóa quá. Thế này
nhá, để tôi vui lòng và anh cũng yên tâm thì sáng sáng anh lái xe đến đây và
gáy cho tôi một hồi là được.
Thay đổi nhỏ với cầu thủ bóng đá
Trong trận đá bóng, trong lúc đứng
làm hàng rào cho một quả đá phạt trực tiếp, John bị trái bóng trúng ngay vào chỗ
hiểm, ngã lăn bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, John thấy mình nằm
trong một bệnh viện. Nén đau, anh hỏi bác sĩ đứng gần đó:
- Bác sĩ, vết thương không quá nặng
chứ? Tôi có thể tiếp tục chơi bóng chứ?
- Được, nhưng chắc sẽ có một vài
thay đổi nhỏ.
- Hay quá! Nhưng có thay đổi gì vậy?
- Anh sẽ không được tiếp tục chơi
cho đội bóng đá nam mà phải chuyển sang bóng đá nữ!
Thợ làm vườn
Một tù nhân nhận được thư của vợ:
"Em định sẽ trồng một vài cây rau ở sau vườn. Theo anh thì khi nào thích hợp
để trồng chúng".
Người tù biết rằng cai tù đều đọc
tất cả lá thư gửi ra vào tù, anh ta bèn trả lời cho vợ:
- Cho dù em làm gì thì cũng chớ
có đụng vào cái vườn sau nhé. Chỗ đó anh đã giấu tất cả món đồ chôm được.
Một tuần sau, anh ta nhận được một
lá thư khác của vợ:
- Anh sẽ không tin được những
chuyện gì đã xảy ra ở nhà mình đâu. Có mấy người tới nhà ta với cuốc xẻng và họ
đã bới tung cả cái vườn sau nhà lên.
Anh chàng bèn viết thư hồi âm:
- Em yêu, vườn tược đã được cày xới
xong, đây chính là thời điểm thích hợp nhất để em trồng rau đấy.
Vài giây cuối đời
Một người đàn ông cảm thấy không
được khỏe nên đến bác sĩ để khám.
Sau khi khám, bác sĩ nói:
- Tôi rất buồn phải thông báo với
ông rằng sức khỏe của ông đã suy kiệt rồi. Ông không còn nhiều thời gian đâu.
- Trời ơi. Vậy chính xác là tôi
còn bao nhiêu thời gian hả bác sĩ?
- Mười.
- Mười? Mười gì cơ chứ? Mười
tháng? Mười tuần? Hay là gì?
- Chín...
- Cụ thể là sao hả bác sĩ?
- Tám, bảy...
Tìm người lạc
Một cuộc điện thoại gọi đến đồn cảnh sát.
Giọng một người đàn ông hớt hải:
- Alô, có một người điên trốn khỏi trại tâm thần.
- Ông có thể tả hình dáng của người ấy không?
- Trạc 40 tuổi, đầu hói, quần áo sọc, tóc tai bù xù.
- Anh vừa nói ông ta bị hói?
- Đúng vậy.
- Thế thì làm sao mà tóc tai bù xù được?
- Thì tôi đã bảo là hắn bị điên mà.
- Vậy anh là ai?
- Tôi ở cùng phòng với nó.
Giọng một người đàn ông hớt hải:
- Alô, có một người điên trốn khỏi trại tâm thần.
- Ông có thể tả hình dáng của người ấy không?
- Trạc 40 tuổi, đầu hói, quần áo sọc, tóc tai bù xù.
- Anh vừa nói ông ta bị hói?
- Đúng vậy.
- Thế thì làm sao mà tóc tai bù xù được?
- Thì tôi đã bảo là hắn bị điên mà.
- Vậy anh là ai?
- Tôi ở cùng phòng với nó.
Khi bác sĩ trả thù
Có một anh bị bệnh, đến phòng mạch bác sĩ.
Bác sĩ nhìn anh ta và bảo:
- Trước tiên, anh hãy đi đến bên cửa sổ kia và đứng đó thè lưỡi ra hết cỡ trong 5 phút.
Anh chàng này lấy làm lạ nhưng cũng làm theo lời. Sau 5 phút, anh bèn đến bên bác sĩ hỏi:
- Bác sĩ có thể cho biết tôi bị bệnh gì không?
- Ồ, tôi vẫn chưa khám cho anh đâu. Tại vì tôi ghét thằng cha ở đối diện cửa sổ phòng khám của tôi quá nên bảo anh đứng thè lưỡi trêu.
Bác sĩ nhìn anh ta và bảo:
- Trước tiên, anh hãy đi đến bên cửa sổ kia và đứng đó thè lưỡi ra hết cỡ trong 5 phút.
Anh chàng này lấy làm lạ nhưng cũng làm theo lời. Sau 5 phút, anh bèn đến bên bác sĩ hỏi:
- Bác sĩ có thể cho biết tôi bị bệnh gì không?
- Ồ, tôi vẫn chưa khám cho anh đâu. Tại vì tôi ghét thằng cha ở đối diện cửa sổ phòng khám của tôi quá nên bảo anh đứng thè lưỡi trêu.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






















%5B11%5D.jpg)










.jpg)
